Nốt mấy ngày nữa là được nghỉ hè, được ngủ thoải mái rồi. Thanh cố gắng lê từng bước xuống nhà. Thanh là con một trong một gia đình khá giả, mọi con đường dành cho Thanh đều được trải thảm hoa. Khác hẳn với Thanh, cái Hoa con gì Dịu ở quê, cũng học lớp 11 bằng Thanh đã phải lo rất nhiều việc, từ nấu nướng đến việc đồng áng rồi có khi còn phải chạy chợ kiếm thêm tiền. Mỗi lần Thanh về quê, đi cùng nó ai người ta cũng bảo Hoa phải hơn Thanh đến mấy tuổi.
Về quê Thanh chẳng biết chơi với ai ngoài cái Hoa, vì cả nhà chỉ có mỗi nó là đồng lứa với Thanh. Thanh không thích về quê lắm nhưng theo truyền thống gia đình nên hè năm nào Thanh cũng phải về quê ít nhất là 1 tuần. Lần nào Thanh về cái Hoa cũng rất vui vì nó không phải làm gì cả, chỉ có mỗi việc là dẫn Thanh đi chơi. Với nó công việc đó nhẹ nhàng hơn rất nhiều công việc khác. Hè năm nào Thanh về cũng vậy, lần nào cái Hoa cũng dẫn Thanh lên quả đồi gần đó để ngắm những vạt hoa dại vàng nở phủ kín cả một vùng đồi. Hoa có vẻ rất thích ngắm vạt hoa dại đó, lần nào cũng say sưa không biết chán. Với Thanh lần đầu còn thấy đẹp, đến lần thứ hai, thứ ba là chán ngắt, vạt hoa vẫn vậy chẳng có gì khác cả, ngắm mãi cũng chán. Vẫn những bông hoa vàng năm cánh đó, những bông hoa mà giữ nguyên trên cây có vẻ cứng cỏi, dẻo dai nhưng ngắt khỏi cây là héo ngay, nếu nhìn riêng từng bông thì chẳng có gì đặc biệt cả nhưng cả một đồi hoa thì cũng khá đẹp. Nhưng Thanh ngắm mãi vẫn thấy vậy chẳng có gì hơn cả. Vậy mà không hiểu sao cái Hoa ở đây hàng ngày, nhìn hàng ngày mà lần nào cũng như lần đầu tiên. Vì vậy mỗi lần hai đứa lên đồi chơi, Thanh chỉ ngồi một chỗ, nghịch nghịch mấy gọng cỏ rồi chờ cho đến tối thì về. Hoa thì khác, nó chạy tung tăng khắp đồi, đứng ở góc này ngắm, đứng ở góc kia ngắm với một vẻ thích thú lạ kỳ. Hoa thường bảo: “Chị ngồi đấy thì chỉ nhìn được một góc của đồi hoa thôi, chị đi qua đây với em sẽ thấy đồi hoa với vẻ rất khác. Có lúc nó giống như một con bướm vàng đang bay, có lúc nó như một dòng suối vậy, có lúc nó như những vũng nước khi trời mới mưa xong. Chị phải qua đây với em mới thấy chứ, thích lắm chị ạ”. Thanh thì chẳng thấy gì, đồi hoa vẫn chỉ là đồi hoa mà thôi.
Thế rồi một hôm, đứa bạn thân cùng làng của cái Hoa bị cảm mất, hôm đưa bạn ra đồng, Hoa khóc rất nhiều. Từ hôm đó Thanh không thấy Hoa cười nữa, lúc cùng Thanh lên đồi, Hoa cũng chỉ ngồi một chỗ. Vẻ đẹp của đồi hoa hình như không còn nữa. Thanh không biết an ủi Hoa thế nào, Hoa yêu đồi hoa đến vậy mà giờ còn không thấy vui khi ở đây nữa là. Cả mấy ngày liền, lên đồi, Hoa chỉ ngồi một chỗ, mặt buồn thiu.
Ngồi mãi không biết nói gì, Thanh đứng dậy đi loanh quanh cho đỡ chán. Thanh leo lên một mỏn đá cao nhìn mấy chú trâu gặm cỏ ở cánh đồng gần đó. Nhìn về phía đồi hoa dại, Hoa vẫn ngồi đó buồn rười rượi, nhưng đồi hoa hôm nay thì khác. Từ trên cao nhìn xuống Thanh thấy hình ảnh một chú cún con lông vàng suộm đang nằm phơi bụng, Thanh tự dưng bật cười. Hoa thường kể về những hình dạng khác nhau của đồi hoa nhưng chưa bao giờ bảo đồi hoa giống một chú cún con cả. Thanh bắt đầu thích thú và vui với hình ảnh đó. Chạy vù xuống đồi, Thanh nói với Hoa về phát hiện mới của mình và kéo bằng được Hoa lên mỏn đá đó để ngắm.
Từ hôm bạn mất, giờ Thanh mới thấy Hoa cười trở lại. Hoa bảo bạn Hoa rất thích những chú cún con, nếu bạn ấy mà thấy chắc vui lắm. Hai đứa ngồi trên mỏn đá ngắm chú cún đang phơi bụng đến tối hẳn mới về. Lần đầu tiên hai chị em cảm thấy gần gũi nhau đến vậy, khoảng cách bấy lâu gần như biến mất. Ngày về Hà Nội, từ sáng Hoa đã kéo Thanh lên đồi hoa để ngắt vài bông về làm kỷ niệm. “Hôm qua mưa to và gió mạnh thế không biết đồi hoa có sao không”, Hoa lo lắng. Lên được đến nơi, Hoa giật mình: “Ôi! Đồi hoa bị vơi đi một nửa mất rồi, chắc triền bên kia bị mưa táp nhiều quá đây”. Mặt Hoa sị xuống.“Không phải đâu em ạ, đồi hoa vẫn còn đầy một nửa mới đúng chứ” Nói xong Thanh ngắt một bông hoa và ép vào quyển sổ nhỏ. Hoa khẽ gật đầu và mỉm cười: “Đúng rồi, đồi hoa vẫn còn đầy một nửa cơ mà, tốt quá, chú cún của chúng mình đang ở thời kỳ thay lông chị nhỉ, lần sau chị về chắc chú cún sẽ lớn lắm rồi đấy”. Hai chị em cùng cười vang, cả đồi hoa cũng rung lên trong gió.
Từ đó, Thanh nhận ra một điều, sự vật thì vẫn vậy, chỉ có cách nhìn và thái độ của ta là khác mà thôi.
Nguồn:
Theo Thời Nay, ấn phẩm của báo Nhân Dân, số 67 Số lượt đọc:
329
-
Cập nhật lần cuối:
29/10/2010 02:33:43 PM |  |
Kỹ năng mềm phải thật cứng, Kỹ năng cứng phải rất mềm (Ts. Tâm Việt) - Kỹ năng làm người, kỹ năng mềm là nền tảng thành đạt của bất cứ ngành nghề nào, nó rất ít thay đổi, vì vậy, phải được tôi luyện thật kỹ, thật rắn chắc – thật cứng. Kỹ năng cứng – kỹ năng nghề nghiệp, thay đổi quá nhanh nên phải rất mềm và luôn được điều chỉnh thì bạn mới không bị đẩy ra ngoài lề cuộc sống. TS Phan Quốc Việt: Đừng "super" soi "Cái nguy hiểm nhất của chúng ta là thói quen "super soi". Chúng ta phải đánh giá công bằng. Điều đầu tiên là phải khen ngợi cô ấy đã! Hãy hỏi những người phê phán rằng họ có biết trong cuốn sách có bao nhiêu câu hay" - Tiến sĩ Phan Quốc Việt – Người sáng lập kiêm Chủ tịch HĐTGD Tâm Việt Group (một tổ chức đào tạo, tư vấn kĩ năng sống và làm việc) nói: Nói “bú vú dì” có gì ghê gớm đâu. Ý chí kiên cường - Mỏ kim cương
(Ts.Tâm Việt) - Gạo tiền bao nhiêu tiêu cũng hết, Ý chí kiên cường - Mỏ kim cương. Ý chí là cái còn thiếu khi ta có tất cả, là cái còn lại khi ta mất hết! Kiên trì chưa đủ mà phải kiên định đeo bám hoài bão và khát vọng. “Chết cũng phải lết đến đích”. Kim chỉ nam để thành đạt đã được ông cha ta đúc kết: “Có chí thì nên”, “Có chí làm quan, có gan làm giàu”.
Tập Yoga cười 5 phút/ngày với "vua" chọc cười thế giới Tập cười không nhất thiết phải cả ngày. Mà nên tập 15 -20 phút để có trạng thái tinh thần và năng lượng tốt nhất. Cuộc sống sẽ vui vẻ và tươi đẹp... Góp đá xây Trường Sa: Không khó nếu có tấm lòng Ông Nguyễn Huy Hoàng - tổng giám đốc Tập đoàn Tâm Việt, đại diện Hội doanh nghiệp trẻ Hà Nội tham gia chuyến hành trình - cho rằng giới doanh nhân luôn sẵn sàng tham gia các hoạt động vì biển đảo, vì chủ quyền đất nước, nhất là việc làm thực tế và đơn giản như góp viên đá tôn nền Tổ quốc ở Trường Sa. “Tôi sẽ kêu gọi các doanh nghiệp khác tham gia cuộc vận động này” - ông Hoàng nói... Cười giả rồi sẽ thành cười thật Đặc điểm của con người là cười giả sau sẽ thành cười thật. Bình thường, chúng ta cười vì trí ta vui, tác động sang thân bật thành tiếng cười. Bây giờ ta làm ngược lại, là thân cứ cười, sau đó nó sẽ lan sang làm tâm và trí cũng thoải mái theo... Người sáng lập Yoga cười thích trò chuyện với Chủ tịch VUSTA GS.TS Đặng Vũ Minh, Chủ tịch Liên hiệp các Hội Khoa học & Kỹ thuật Việt Nam (VUSTA) đã có buổi tiếp bác sĩ Madan Kataria (Ấn Độ), người sáng lập ra trào lưu Yoga cười tại trụ sở của Hội chiều 8/3... Bài đã đăng: Xúc cảm thúc đẩy con người hành động Phan Quốc Việt bảo vệ thành công luận án tiến sĩ toán lý tại Đại học Lomonosov ở Liên Xô. Khác với vẻ bề ngoài khá tròn trịa mà bạn bè ghép cho hỗn danh là “Tròn”, Phan Quốc Việt, Chủ tịch HĐQT Tâm Việt Group, khá ương bướng, một thứ hỗn hợp hòa quyện giữa chất Nghệ An và lối tư duy “đúng - sai” của người làm khoa học. Dạy bé... khôn hơn Mấy năm nay cứ vào dịp hè, nhiều phụ huynh lại đưa con đi học kỹ năng sống (KNS) tại các trung tâm, các nhà văn hoá... với mong muốn giúp trẻ tự tin giao tiếp ứng xử, tự bảo vệ mình trong cuộc sống… Hành trang để trẻ tự tin bước vào đời Rèn luyện kỹ năng sống: Hành trang để trẻ tự tin bước vào đời Với nhiều người dân ở Quảng Ninh, khái niệm rèn luyện kỹ năng sống cho trẻ em vẫn còn rất mới mẻ. Nhưng giờ đây, nó đang trở nên gần gũi, quen thuộc, được đông đảo các bậc phụ huynh đón nhận.... Giảng kỹ năng giao tiếp với người khác giới cho sinh viên Hà Nội (Dân trí) - Buổi hội thảo về kỹ năng giao tiếp với người khác giới dành cho sinh viên các trường ĐH trên địa bàn Hà Nội diễn ra tối 9/4 tại Trường ĐH Thăng Long đã nhận được sự đón nhận nhiệt tình từ các bạn sinh viên.
Kỹ năng mềm giúp bạn trẻ dễ tìm việc (LĐ)
- "Nhiều bạn trẻ cho rằng chỉ số thông minh, kiến thức chuyên môn và
ngoại ngữ (IQ) là hành trang chính khi tìm việc. Trong khi đó, họ bỏ
qua "vũ khí" lợi hại là kỹ năng mềm". Ông doanh nghiệp đi dạy kỹ năng sống (hay ước mơ về một Hào khí Việt thời bình)Không mấy biết về anh, những năm trước nghe nói anh là Giám đốc một công ty Nhà nước, rồi Chánh văn phòng một Tổng Công ty lớn… Ô hay, thế nào mà ông tiến sĩ toán, ông doanh nghiệp lại chuyển sang ngạch đào tạo, đi dạy kỹ năng sống?! Tôi tới dự, vì tò mò... Đào tạo nhân lực -- Chú trọng đầu vào hay đầu ra?Kể từ tháng 2/2008, khi Bộ GD&ĐT yêu cầu
các trường công bố chuẩn đầu ra, nhiều trường đã nhanh chóng thay đổi phương
thức đào tạo - quan tâm đến kết quả đầu ra thay vì quá chú trọng đầu vào, bởi
chuẩn đầu ra sẽ là một tấm gương phản chiếu rõ nét nhất chất lượng đào tạo của
chính cơ sở đó. Vậy phương thức đào tạo đó đã được thực hiện theo những bước
như thế nào?
|