tamviet.edu.vn
Đang tải dữ liệu...


Trang chủ
 
Giới thiệu
 
Khóa học
 
Khách hàng
 
Lịch học
 
Thư viện
 
Diễn đàn
 
Nội bộ
 
Đăng nhập
Liên hệ

Đào tạo Doanh nghiệp:
093.631.1668 |
093.632.2668

04.2217.9022 | 04.3994.0785

Đào tạo cộng đồng:
093.636.4688 | 04.3762.8758

Kỹ năng sống cho trẻ em:
093.631.1668 | 093.636.4688
04.3994.0785
 | 04.8586.3411

ĐĂNG KÝ KNS TRẺ EM

CẢM NHẬN HỌC VIÊN
Thống kê truy cập
Số lượt truy cập: 4.576.326
Tổng số thành viên: 2.754
Số người trực tuyến: 114
Bài viết
Báo Thời nay, số 67

Một cách nhìn khác

Thùy Dương
Theo Thời Nay, ấn phẩm của báo Nhân Dân, số 67
Nốt mấy ngày nữa là được nghỉ hè, được ngủ thoải mái rồi. Thanh cố gắng lê từng bước xuống nhà. Thanh là con một trong một gia đình khá giả, mọi con đường dành cho Thanh đều được trải thảm hoa. Khác hẳn với Thanh, cái Hoa con gì Dịu ở quê, cũng học lớp 11 bằng Thanh đã phải lo rất nhiều việc, từ nấu nướng đến việc đồng áng rồi có khi còn phải chạy chợ kiếm thêm tiền. Mỗi lần Thanh về quê, đi cùng nó ai người ta cũng bảo Hoa phải hơn Thanh đến mấy tuổi.

Về quê Thanh chẳng biết chơi với ai ngoài cái Hoa, vì cả nhà chỉ có mỗi nó là đồng lứa với Thanh. Thanh không thích về quê lắm nhưng theo truyền thống gia đình nên hè năm nào Thanh cũng phải về quê ít nhất là 1 tuần. Lần nào Thanh về cái Hoa cũng rất vui vì nó không phải làm gì cả, chỉ có mỗi việc là dẫn Thanh đi chơi. Với nó công việc đó nhẹ nhàng hơn rất nhiều công việc khác. Hè năm nào Thanh về cũng vậy, lần nào cái Hoa cũng dẫn Thanh lên quả đồi gần đó để ngắm những vạt hoa dại vàng nở phủ kín cả một vùng đồi. Hoa có vẻ rất thích ngắm vạt hoa dại đó, lần nào cũng say sưa không biết chán. Với Thanh lần đầu còn thấy đẹp, đến lần thứ hai, thứ ba là chán ngắt, vạt hoa vẫn vậy chẳng có gì khác cả, ngắm mãi cũng chán. Vẫn những bông hoa vàng năm cánh đó, những bông hoa mà giữ nguyên trên cây có vẻ cứng cỏi, dẻo dai nhưng ngắt khỏi cây là héo ngay, nếu nhìn riêng từng bông thì chẳng có gì đặc biệt cả nhưng cả một đồi hoa thì cũng khá đẹp. Nhưng Thanh ngắm mãi vẫn thấy vậy chẳng có gì hơn cả. Vậy mà không hiểu sao cái Hoa ở đây hàng ngày, nhìn hàng ngày mà lần nào cũng như lần đầu tiên. Vì vậy mỗi lần hai đứa lên đồi chơi, Thanh chỉ ngồi một chỗ, nghịch nghịch mấy gọng cỏ rồi chờ cho đến tối thì về. Hoa thì khác, nó chạy tung tăng khắp đồi, đứng ở góc này ngắm, đứng ở góc kia ngắm với một vẻ thích thú lạ kỳ. Hoa thường bảo: “Chị ngồi đấy thì chỉ nhìn được một góc của đồi hoa thôi, chị đi qua đây với em sẽ thấy đồi hoa với vẻ rất khác. Có lúc nó giống như một con bướm vàng đang bay, có lúc nó như một dòng suối vậy, có lúc nó như những vũng nước khi trời mới mưa xong. Chị phải qua đây với em mới thấy chứ, thích lắm chị ạ”. Thanh thì chẳng thấy gì, đồi hoa vẫn chỉ là đồi hoa mà thôi.

Thế rồi một hôm, đứa bạn thân cùng làng của cái Hoa bị cảm mất, hôm đưa bạn ra đồng, Hoa khóc rất nhiều. Từ hôm đó Thanh không thấy Hoa cười nữa, lúc cùng Thanh lên đồi, Hoa cũng chỉ ngồi một chỗ. Vẻ đẹp của đồi hoa hình như không còn nữa. Thanh không biết an ủi Hoa thế nào, Hoa yêu đồi hoa đến vậy mà giờ còn không thấy vui khi ở đây nữa là. Cả mấy ngày liền, lên đồi, Hoa chỉ ngồi một chỗ, mặt buồn thiu.

Ngồi mãi không biết nói gì, Thanh đứng dậy đi loanh quanh cho đỡ chán. Thanh leo lên một mỏn đá cao nhìn mấy chú trâu gặm cỏ ở cánh đồng gần đó. Nhìn về phía đồi hoa dại, Hoa vẫn ngồi đó buồn rười rượi, nhưng đồi hoa hôm nay thì khác. Từ trên cao nhìn xuống Thanh thấy hình ảnh một chú cún con lông vàng suộm đang nằm phơi bụng, Thanh tự dưng bật cười. Hoa thường kể về những hình dạng khác nhau của đồi hoa nhưng chưa bao giờ bảo đồi hoa giống một chú cún con cả. Thanh bắt đầu thích thú và vui với hình ảnh đó. Chạy vù xuống đồi, Thanh nói với Hoa về phát hiện mới của mình và kéo bằng được Hoa lên mỏn đá đó để ngắm.

Từ hôm bạn mất, giờ Thanh mới thấy Hoa cười trở lại. Hoa bảo bạn Hoa rất thích những chú cún con, nếu bạn ấy mà thấy chắc vui lắm. Hai đứa ngồi trên mỏn đá ngắm chú cún đang phơi bụng đến tối hẳn mới về. Lần đầu tiên hai chị em cảm thấy gần gũi nhau đến vậy, khoảng cách bấy lâu gần như biến mất. Ngày về Hà Nội, từ sáng Hoa đã kéo Thanh lên đồi hoa để ngắt vài bông về làm kỷ niệm. “Hôm qua mưa to và gió mạnh thế không biết đồi hoa có sao không”, Hoa lo lắng. Lên được đến nơi, Hoa giật mình: “Ôi! Đồi hoa bị vơi đi một nửa mất rồi, chắc triền bên kia bị mưa táp nhiều quá đây”. Mặt Hoa sị xuống.“Không phải đâu em ạ, đồi hoa vẫn còn đầy một nửa mới đúng chứ” Nói xong Thanh ngắt một bông hoa và ép vào quyển sổ nhỏ. Hoa khẽ gật đầu và mỉm cười: “Đúng rồi, đồi hoa vẫn còn đầy một nửa cơ mà, tốt quá, chú cún của chúng mình đang ở thời kỳ thay lông chị nhỉ, lần sau chị về chắc chú cún sẽ lớn lắm rồi đấy”. Hai chị em cùng cười vang, cả đồi hoa cũng rung lên trong gió.

Từ đó, Thanh nhận ra một điều, sự vật thì vẫn vậy, chỉ có cách nhìn và thái độ của ta là khác mà thôi.


Số lượt đọc:  329  -  Cập nhật lần cuối:  29/10/2010 02:33:43 PM
Bookmark and Share  Previous Page     Print     Email     Top
Bài mới:  
Bài đã đăng: