Buổi chiều, cảm thấy căng thẳng quá, không khí trong phòng làm việc ngột ngạt, nó nhặt chìa khóa và nói với chị: “Em ra ngoài có chút việc”. Phóng ra đường với tâm trạng nhẹ nhàng thoải mái vô cùng.
Tiết trời mùa đông làm nó cảm thấy khoan khoái và dễ chịu quá. Nó tháo tung dây buộc tóc để từng làn gió len lỏi đùa nghịch trong tóc, để tóc được tung bay thỏa thuê trong gió. Từ lúc nào Gió làm cái đầu của nó bớt nóng hơn. . . Nó nhớ, có lần đã ước được giống như những làn Gió, để bay, để phiêu du, để trôi theo thời gian và để thổi bay những kỉ niệm buồn. Đó là ước muốn của nó trong vài tháng trước, khoảng thời gian mà nó cảm thấy thực sự khó khăn, khó khăn khi nó phải đối diện với bản thân, khó khăn khi nó thấy mình thật lạc lõng, khó khăn khi nó nhận ra mọi thứ quanh nó chỉ là lâu đài cát và nó là một cô lọ lem đáng thương. . .
Nó cứ đi, hết phố này đến phố khác, cố tình chọn những con phố lạ, những đoạn đường chưa từng đi qua và tự chấn an mình là để tạo những ký ức mới, những ký ức đẹp chỉ của riêng mình nó . . . để quên . . . và để nhớ . . .
Quên đi nhé, đường Trần Phú với hàng Sấu xanh mát và những thảm là vàng trải dài cuối mùa thu. Nhớ này, đường Phan Đình Phùng rợp bóng cây và đâu đó phảng phất hương thơm của hoa ngọc lan.
Quên đi nhé, hàng cây Ban tím trên đường Hoa hồng, đã có lần nó thả hồn theo cánh ban tím vào buổi trưa mùa đông đầy nắng. Nhớ này, những bông Sưa trắng rắc đầy trên lối đi, còn trên cây thì như những làn sương mỏng nhẹ thật đẹp.
Quên đi nhé, cái vị đắng ngọt của cốc trà Khổ đinh và những lần la cà ở quán Trà Hoa Nguyên Hồng. Nhớ này, vị chát của chén trà mạn và những tràng cười không ngớt bên những người bạn thân ở quán trà Ông cụ.
Quên đi nhé, những buổi tối mùa hè quần sóc dạo phố. Nhớ này, những tối làm việc muộn, rồi mấy anh chị em rủ nhau đi ăn uống thật vui.
Quên đi nhé, những chuyện buồn đã xảy ra trong quá khứ. Nhớ này, những bài học rút ra từ đó sẽ làm đầy thêm kho kinh nghiệm và giúp nó vững vàng hơn trong cuộc sống.
Quên đi nhé, người đã nói sẽ luôn đi cùng nó trên chặng đường dài nhưng rồi lại thất hứa. Nhớ này, con đường phía trước có thể khó khăn, vất vả nhưng hãy tự bước đi trên đôi chân của mình và đừng nghĩ rằng mình đơn độc vì luôn có những cặp mắt dõi theo từng bước chân.
Quên đi nhé! . . .
Nhớ nhé, cuộc sống tuyệt vời và những điều bất ngờ thú vị vẫn đang chờ phía trước hãy tạo những kí ức đẹp và quên đi những điều không đáng nhớ. Số lượt đọc:
334
-
Cập nhật lần cuối:
03/01/2008 08:58:18 PM
Trao đổi/Nhận xét/Bình luận: | Tổng số:
1 |
Hello Cách tốt nhất để quên là cứ nhớ. Đó là cách tốt nhất đó, tin đi nhé, I đã trải nghiệm rùi. Hihihi. "Cuộc đời là một chuỗi giữa quên và nhớ mà." Chúc vui vẻ! |