8h00 sáng thứ 7, 22.9.2007, tại P403, 347 Đội Cấn, mỗi thành viên Tâm Việt được phát 1 quả bóng bay chưa thổi. HoàngNH yêu cầu tất cả trong vòng 5 phút phải thổi bóng đến khi quả bóng vỡ thì thôi. Lúc đầu mọi người nhìn ngó xung quanh nghi ngờ, sợ hãi... rồi bắt đầu thổi. Lần lượt xuất hiện các tiếng nổ. Có người đủ dũng cảm để thổi vỡ, có người lén che giấu rồi chọc cho bóng vỡ. Cuối cùng thì MinhNTP là người cuối cùng thổi vỡ bóng. Mọi người cùng thấy nực cười khi nhìn mặt bạn mình nhăn nhó như khỉ rồi cười khi bóng vỡ, cười khi bạn mình giật mình vì tiếng nổ.
Bóng bay vỡ khi thổi không gây nguy hiểm gì cho ta cả. Chưa ai bị thương vì bóng vỡ và cũng chẳng ai điếc tai khi bóng nổ cả. Tuy nhiên khi thổi bóng thì ai cũng sợ nó vỡ. Nội sợ này không nằm trong bản thân quả bóng mà nằm trong tâm trí mối chúng ta. Nỗi sợ này ta tự đặt ra cho ta và ta vin vào đó để làm điều ngược lại.
Trong cuộc sống cũng vậy. Chúng ta tự đặt ra cho ta nhiều rào cản rồi không dám vượt qua và ngồi chê trách đời không công bằng với mình.
Một vị bộ trưởng có mặt trong một buổi giao lưu. Không ai dám đến làm quen và bắt chuyện với ông và cuối cùng thì ông đứng uống nước một mình. Không phải vì ông ác độc hay kênh kiệu mà ngược lại ông rất muốn trò chuyện với mọi người. Nhưng vì những người xung quanh tự đặt ra rào cản cho họ và xa cách ông. Chính họ đã tự giới hạn chính họ và họ xây dựng cho họ con đường thất bại.
Vậy hãy nhớ rằng, dù ai xung quanh ta làm gì, như thế nào thì họ vẫn là con người với đầy đủ các nhu cầu ăn mặc, giao tiếp và tạo lập các mối quan hệ xã hội. Hãy tự tin vì bạn cũng như họ và đừng bao giờ tự đặt ra rào cản cho chính mình. Nếu bạn vẫn lo sợ thì hãy lấy một quả bóng ra thổi cho đến khi vỡ thì thôi. bạn sẽ thấy nỗi sợ của bạn chẳng có căn cứ gì cả. Nguồn:
Tâm Việt Group Số lượt đọc:
3635
-
Cập nhật lần cuối:
29/02/2008 10:05:30 AM |